Thứ Tư, 25 tháng 3, 2015

Thác Đát linh thiêng và thơ mộng

Thác Đát (còn gọi là thác Đát Đền hay Suối Tiên) thuộc thôn Đồng Phai, xã Hợp Hòa, Sơn Dương (Tuyên Quang) từ lâu đã được nhân dân địa phương và du khách gần xa biết đến bởi vẻ đẹp hùng vĩ và nên thơ nhưng cũng không kém phần linh thiêng, bí ẩn.

< Thác Đát mùa... khô.

Thác Đát trải dài theo sườn đồi, tắm mát cho hơn 108 ha ruộng của 5 thôn: Đồng Phai, Đồng Giang, Cầu Đá, Việt Hòa, Đồng Báo của xã Hợp Hòa. Thác Đát còn tràn sang cả địa phận của vườn quốc gia Tam Đảo, Vĩnh Phúc khiến cho khí hậu nơi này luôn trong lành, mát rượi. Hiện nay, dù không còn giữ được vẻ nguyên sinh nhưng hàng năm, Thác Đát vẫn đón 700 - 800 lượt khách tham quan.

Thác Đát là nơi cư trú của nhiều đặc sản quý hiếm như cá cóc, cá phèo, cá quy, ếch ảng... Cá cóc là một loài cá đặc biệt, có 4 chân. Đầu và bụng màu đỏ. Lưng màu nâu sẫm. Đuôi và đầu giống con tắc kè. Cá cóc là phương thuốc quý dùng để chữa bệnh hen (không ăn được thịt). Cá phơi khô, nghiền nhỏ thành bột đem uống và chỉ sau vài lần uống bệnh hen có thể khỏi hoàn toàn. Hiện nay loài cá này vinh dự ghi danh trong Sách Đỏ động, thực vật quý hiếm.

Cá phèo và cá quy là món ăn ưa chuộng của người dân nơi đây và du khách gần xa. Thịt cá ngọt, chắc, không tanh. Cá ít xương (chỉ có xương sống giống cá trạch, cá chiên...). Những loài cá này chỉ sống ở vùng có khí hậu mát mẻ quanh năm, nước chảy xiết nên họ hàng nhà chúng không nhiều. Du khách may mắn lắm mới nhìn thấy chứ chưa nói gì đến thưởng thức chúng.

Ếch ảng suối Tiên nặng gấp đôi ếch bình thường. Đùi chúng to bằng ngón chân cái, bám chặt vào chỗ nước chảy xiết. Loài ếch khôn ngoan này chỉ ăn lá cây nên thịt săn chắc và không tanh.

Du khách đến với thác Đát không chỉ được tận hưởng bầu trời thơ mộng, mát lành; nhìn ngắm động vật bay nhảy, nô đùa mà còn lạc vào chốn linh thiêng, huyền bí. Đầu nguồn suối trước kia có một ngôi đền rất linh nghiệm mà ngày ngày bà con thường đến cầu khấn, mong điều tốt lành. Hiện nay, ngôi đền không còn nhưng dấu tích vẫn tiềm ẩn trong tâm trí mỗi người.

Để đến với thác Đát, dù không cần hương khói, không dâng lễ vật nhưng trong tâm niệm mỗi người đều cầu mong phước lành, gia đình yên vui, hạnh phúc. Dulichgo
Có du khách lại quá say đắm với cảnh trời mây non nước ở đây đã tức cảnh sinh tình:

“Ai mà đến với suối Tiên,
Khác nào được đến thiên đường nguy nga.
Tuổi già mà ngắm suối Tiên,
Tâm hồn thanh thản mà lòng lâng lâng.
Tuổi trẻ hãy đến suối Tiên,
Hưởng tuần trăng mật còn gì đẹp hơn".

Huyện Sơn Dương còn có nhiều điểm thác khác, trong đó có những ngọn thác cao 2-3 tầng như: thác Đồng Bừa ở xã Đông Lợi; thác Đồng Mon ở xã Minh Thanh, thác Đồng Man - Lũng Tẩu thuộc xã Tân Trào. Để các điểm thác ngày càng thu hút khách du lịch, huyện Sơn Dương đã xây dựng nhiều chương trình xúc tiến du lịch, trong đó xây dựng trang Wed quảng bá tiềm năng và các tua du lịch khép kín.

Tại điểm du lịch Đát Đền, thôn Đồng Phai, xã Hợp Hoà, ông Nguyễn Thế Yên, một nông dân chuyên nhận gửi xe của khách tham quan cho biết, những ngày hè này, khu khách đến đây rất đông. Đặc biệt vào ngày thứ 7, chủ nhật và các ngày nghỉ có tới hàng nghìn người lượt người trong, ngoài tỉnh đến đây tham quan.

Riêng tại thác Đồng Bừa, ông Lê Thế Phú, Chủ tịch UBND xã Đông Lợi cho biết: từ tháng 5 đến tháng 8 hàng năm, mỗi ngày điểm du lịch của xã luôn đón vài trăm du khách đến tham quan. Nhận thấy đây là một lợi thế cho sự phát triển của ngành dịch vụ du lịch của xã, UBND xã đã tích cực tuyên truyền vận động bà con nhân dân trong xã bảo vệ điểm du lịch, luôn giữ cho nguồn nước của khu vực thác trong, xanh, sạch.

Du lịch, GO! tổng hợp từ báo Tuyên Quang

Thác Đồng Phai (Tuyên Quang)

Thăm chùa Cổ Thạch - chuyện cái hột xoài!

Nằm ở địa phận xã Bình Thạnh, huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận, cách thành phố Phan Thiết khoảng 100km, chùa Cổ Thạch nằm trên vùng núi đá hoang sơ với cảnh quan đẹp như chốn bồng lai tiên cảnh.

< Thang đá lên chùa Cổ Thạch.

Mùa Xuân, mùa Giêng là mùa của niềm vui đi hành hương đối với người dân Việt, tìm đến những nơi thanh tịnh yên bình để vãn cảnh chùa chiền, thắp hương cầu an lành cho bản thân gia đình, và cũng để cho tâm hồn được tận hưởng những giây phút thư thái nhẹ nhàng trước khi bước vào năm mới.

Có hàng trăm hàng ngàn ngôi chùa trên mọi miền đất nước ta. Mỗi ngôi chùa mang một nét đẹp, một câu chuyện riêng. Và ở địa phận xã Bình Thạnh, huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận, cách thành phố Phan Thiết khoảng 100km, có một ngôi chùa không phải nổi tiếng hàng đầu, nhưng ai đã một lần đặt chân đến đều yêu thích.

Đó là chùa Cổ Thạch, một ngôi chùa độc đáo nằm trên vùng núi đá hoang sơ với cảnh quan đẹp như chốn bồng lai tiên cảnh.

Chùa Cổ Thạch Tự còn gọi là chùa Hang, bởi tương truyền rằng trước đây, khu vực này có nhiều hang động, nhiều lời đồn thổi về những chuyện bí ẩn xung quanh các hang động nơi đây, nên dân gian gọi là chùa Hang. Chùa nằm trên một ngọn đồi đá núi lởm chởm, cao 64m so với mực nước biển. Dulichgo

Ngôi chùa cổ kính kỳ lạ này đã trên 100 năm tuổi và là một quần thể kiến trúc liên hoàn kết hợp với địa thế núi non tự nhiên, tạo nên một cảnh quan hết sức độc đáo. Chùa do Thiền sư Bảo Tạng khởi lập khai sơn vào năm 1835, sau nhiều lần trùng tu kiến tạo đã trở nên bề thế và trang nghiêm hơn, giờ đây trở thành một quần thể kiến trúc phong phú liên hoàn với các điện thờ, gian thờ, am thờ, hang cốc.. xen lẫn với núi đá rừng cây và gắn kết với nhau trong không gian rộng khoảng 4ha.

Có những am điện thờ nằm bên dưới khối đá khổng lồ đến khó tin. Có những khối đá nằm cheo leo tưởng không thể chống đỡ được và sẽ rơi xuống bất cứ lúc nào, nhưng vẫn uy nghi như vậy không di dời thay đổi qua bao năm tháng.. Có những gian thờ nằm lọt thỏm bên giữa những khối đá to.

Quanh khuôn viên chùa còn có rất nhiều hang động kỳ bí, khi xưa còn tương truyền rằng có hang động là nơi sinh sống của thú dữ, của thần linh..

Ngày nay, nhiều hang động đã được khai hoang thành những gian thờ, mỗi hang thờ một vị Phật, hay một vị Bồ Tát, hay một nhà sư đã có công khai khẩn và xây dựng chùa. Dulichgo

Nơi đây còn là một điểm đến có ý nghĩa bởi còn lưu giữ nhiều cổ vật có niên đại từ nửa đầu thế kỷ 19, có giá trị lịch sử rất cao.. Đường lên chùa thanh tịnh mơ màng như đi giữa chốn bồng lai. Cỏ cây xanh tốt, hoa nở bốn mùa, nhìn xa xa dưới chân núi là biển cả mênh mông vỗ sóng ngày đêm.

Thỉnh thoảng khách vãn chùa sẽ thấy tượng Phật đang nằm thong dong giữa bốn bề mây nước, hoặc một bức tượng uyển chuyển giữa trời xanh.. Trên đỉnh núi Linh Thứu xa xa là nơi mô tả các điển tích, câu chuyện trong Phật giáo..

Những ngày đầu năm vãn cảnh chùa, thả hồn mình nơi chốn thanh tịnh bình yên, cũng là lúc tìm lại được sự thư thái trong tâm hồn, sự bằng an trong trí óc, và bắt đầu một năm mới an bình..

Mách bạn:

- Để đến chùa Cổ Thạch Tự, bạn đi từ Sài Gòn đến Thành phố Phan Thiết, từ đó tiếp tục đi khoảng 100km đến ngã ba Liên Hương. Ở đây có bảng chỉ đường để rẽ phải vào thị trấn Liên Hương. Từ thị trấn bạn sẽ thấy nhiều bảng chỉ dẫn đến chùa, hoặc hỏi người dân địa phương, hầu như ai cũng biết..

- Chùa nằm trên một quần thể rộng lớn, nên cần ít nhất 1 tiếng rưỡi đến 2 tiếng đồng hồ để tham quan cho hết. Từ chính điện bạn có thể men theo những lối đi để lên tới đỉnh Linh Thứu Sơn, từ đây có thể bao quát toàn cảnh quan xung quanh rất đẹp. - Gần chùa không có khách sạn cao cấp mà chỉ có nhà nghỉ bình dân cho khách hành hương. Giá cả nghỉ qua đêm cũng rất rẻ.. Dulichgo

- Gần bên chùa có bãi đá Cà Dược, là một bãi biển vô số những viên đá màu tuyệt đẹp, đã đến chùa thì bạn cũng nên ghé qua bãi biển này.

- Đi chùa khách hành hương thường ăn chay, nhưng ở Tuy Phong cũng có nhiều món hải sản tuyệt ngon, bạn có thể thưởng thức và nhớ đừng bỏ qua món cá đục nướng, hay con dông nướng muối ớt, là đặc sản chỉ có vùng này mới có.

Theo Huỳnh Thu Dung (Một Thế Giới)
Du lịch, GO!

* Với người là chốn bồng lai nhưng với mình, có lẽ đây cũng là chỗ khiến mình... pó tay!
Cổ Thạch là một chốn khó quên được do bọn mình đã đến vùng đất này rất nhiều lần. Riêng Cổ Thạch Tự thì lại càng khó phai nhòa: không phải vì quang cảnh đẹp, cũng chả phải ấn tượng về ngôi chùa cổ mà chỉ vì cái... hột xoài của một vị sư trẻ ném thẳng vào tay!

Trong chuyến đi vào tháng 6.2009 - đi từ tối thứ Sáu đến chiều CN về: trời hỡi, không biết nhằm ngày gì mà cả khu du lịch vượt tải đông nghịt người. Xế chiều thứ 7, dưới bãi biển đầy người lô nhô nên bọn mình theo những bậc thang lên chùa Cổ Thạch. Không phải đạo Phật, vậy nhưng bọn mình vẫn rất thích vãng cảnh các chùa vì không gian những nơi này thường thoáng mát do nhiều cây cối, khung cảnh yên tĩnh khiến ta dễ tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn.

Vậy nhưng không như bọn mình nghĩ: dù đang còn nắng khá gắt nhưng những ngóc ngách ở chùa vẫn khá đông. Chùa Cổ Thạch thủo ấy đã có rất nhiều am điện thờ to nhỏ ở chỗ này, chốn kia... và cả trong những hang động. Mình vừa bước đến am điện này thì nghe tiếng gõ lốc lốc của một sư trẻ ngồi cạnh am. Rẽ hướng đến một chốn am khác lại nghe tiếng mõ của một vị khác. Bà xã nói nhỏ: Bình thường người ta gõ khi có khách xuất hiện, còn không có ai thì thôi (nửa kia đi Cổ Thạch còn nhiều hơn mình, đi chơi, đi tắm biển) - khi có tiếng gõ mõ thì khách hành hương sẽ khấn lạy trước am rồi... bỏ tiền vào thùng công đức. Xin nói lại lần nữa là quanh chùa chính còn có rất nhiều am điện thờ nhỏ, rẽ chỗ nào cũng có người cốc cốc dù chả phải tụng kinh.

< Đây chính là cái chỗ mình đứng ngắm biển và... ăn hột xoài.

Chỗ nào cũng có người, mình thì thích yên tĩnh nên theo nhánh thang đá nhỏ bên phải lên mỏm đá hướng ra biển. Nơi này cũng có cái am nhỏ, cũng có tiếng gõ mõ của một người trẻ mặt áo sư sãi. Mình không khấn (vì có đạo Phật đâu mà khấn?) mà bước ra rìa đá cao nhìn xuống bãi đá lô nhô ven biển. Lúc này thì vị sư kia không gõ mõ nữa mà ngồi lên tảng đá bằng cạnh am rồi... bóc xoài ra ăn (xoài cúng trên dĩa). Trong lúc bọn này mãi mê nhìn phong cảnh bãi biển dưới kia thì bất ngờ có tiếng đánh bịch, cái hột xoài chắc chắn từ vị sư khả kính kia (vì đâu còn ai ở vị trí này đâu) bị vứt mạnh vào sau cánh tay trái, dội ra và văng xuống vực!

Ngoảnh mặt lại nhìn: sư trẻ kia giả vờ ngó lơ như trẻ suýt bị 'quả tó'. Tự ngẫm: do mình không cúng tiền vào thùng ở am này nên 'ngài' trở tính sân si, vứt hột xoài vào 'thằng kia' cho bõ ghét. Sư thật hay sư giả? Ngay trong khuôn viên chùa thì khó có thể là giả được. Gây chuyện với người tu hành thì không phải bản tính của mình trong các khuôn viên chùa, chốn mà bọn mình thường đến tĩnh tâm. Vậy nên sau khi tròn mắt nhìn một vị sư vẫn giả ngó lơ kia (từ lúc ăn xoài tới giờ dĩ nhiên là không gõ mõ nữa mà ngồi phưỡng trên tảng đá), mình thẳng bước rời chùa này mà không một lần ngoảnh mặt lại. Giờ nghĩ lại: người ta gọi là chùa Cổ Thạch, riêng ta phải gọi đích danh chùa hột xoài - có cúng dường thì may ra hưởng phúc, không cúng cũng có... hột mà ăn!

Điền Gia Dũng
Du lịch, GO!

Từ Tri Thuỷ đến Đầm Nại

Nói đến Ninh Thuận, lâu nay, người ta vẫn nhắc Cà Ná, Ninh Chữ thì bây giờ, trong xu thế khám phá du lịch biển, du khách ngày càng ưa chuộng hơn khi rong ruổi dọc từ cầu Tri Thuỷ đến Đầm Nại.

Những dãy núi đá khô khốc dựng đứng, thấp thoáng những mái chùa xưa như làm bờ cõi ôm vào mình cái sắc xanh ngăn ngắt của eo biển Tri Thuỷ. Cây cầu bắc qua eo biển có từ trước năm 1975. Trong thời chiến tranh, đây cũng là vùng biển không bình yên. Cây cầu cũ bị gãy đổ, chỉ còn trơ dưới mặt biển, chịu sức bào mòn của sóng và thời gian cho cây cầu sau giải phóng mọc lên. Miền biển này dần mang một diện mạo mới.

Ngày nay, nói  tới bình yên thì nghĩ ngay đến Tri Thuỷ. Nơi mà bạn sẽ cảm nhận được cảm giác thanh thản nhất, nhẹ nhàng nhất. Tri Thủy là tên gọi của một cái đầm cách biển Ninh Chữ (tỉnh Ninh Thuận) khoảng15 km dọc theo eo biển về hướng bắc Phan Rang. Thuê một chiếc xe máy, cũng chẳng cần bản đồ, hỏi thăm dân địa phương thì có thể đến được đầm Tri Thủy. Dulichgo

Nghe cái tên Tri Thuỷ đã thấy gần gũi gắn bó, đây là địa điểm đặc biệt đẹp nhất ở thành phố Phan Rang. Tri Thủy đẹp nhờ những chiếc sõng be bé, giát bạc lóng lánh cập gần bờ. Đến Tri Thủy thì hãy chọn buổi chiều, nắng đẹp nhất là từ 15h trở đi, buổi sáng thì khuất nắng nên cái đẹp ở đây khó lòng mà cảm được hết.

Đến làng Tri Thuỷ vào dịp ngày 21 tháng giêng (âm lịch), có thể tham dự lễ tế thần Ông Nam Hải của bà con miền biển làng Dư Khánh ở lân cận. Những ghe thuyền của ngư dân tập trung nhảy múa, mở hội đua thuyền, cúng cho trời yên biển lặng, thuận buồm xuôi gió. Ở vùng này, hải sản tương đối rẻ hơn bên bãi Ninh Chữ. Quán cơm Sông Hồng sát chân cầu là nơi ghé chân của nhiều khách phương xa.

Tôm, cá, ghẹ sẽ được vớt ở hồ thuỷ tạ lên quán lá phục vụ theo kiểu bình dân nhưng mang đầy hương vị biển. Trong những buổi chiều rảnh rỗi, bạn có thể đeo máy ảnh đi dạo dọc bờ biển Tri Thuỷ để ghi lại những lá thuyền nhỏ buông lưới gần bờ…. Dulichgo

Có người bảo rằng, nếu ra Ninh Chữ mà chưa đến Vĩnh Hy thì phí mất chuyến đi. Quả thật như thế. Nếu kiên nhẫn vượt con đường gần 45 km, từ Tri Thuỷ chạy men theo chân núi ra Vĩnh Hy, con đường mới trải băng qua những làng tỏi, hành nổi tiếng của Mỹ Tường, những cánh rừng hoang dã làm vành đai cho ngọn đèo gấp khúc, hiểm trở, có đoạn còn phải lội suối. Thi thoảng, du khách có thể gặp trên đường những người Raglai bản địa gùi củi đi từ palei (làng) này sang palei kia chỉ bằng… chân đất.

Vịnh Vĩnh Hy hiện ra từ đỉnh đèo cao nhất của vùng núi Chúa. Đây là khu bảo tồn thiên nhiên quốc gia với nhiều loại thú quý hiếm, thiên nhiên môi trường có đôi chỗ bán sa mạc nhiệt đới.

Khi đã mệt mỏi với những cuộc trèo đá núi, vượt truông cát, du khách đứng trên đỉnh đèo cao nhìn xuống lòng vịnh Vĩnh Hy, sẽ thấy khung cảnh thơ mộng của một lòng chảo biển xanh. Đến đây vào buổi sáng ngắm nắng lên hay chiều ngắm hoàng hôn, khung cảnh vịnh đẹp lạ thường.

Sự lung linh của lòng vịnh phản chiếu lên những doi núi kiên gan trước sức bào mòn của sóng tạo nên khung cảnh nên thơ hiếm có.

Ở đây, du khách có thể đi tàu có đáy bằng kính của công ty du lịch Hoàn Cầu Tourist với giá khá mềm, để có thể ngắm san hô và những loại cá đa sắc dưới nước. Tiếc là ở đây, dịch vụ lặn biển chưa phát triển để du khách có thể thoả thích thả mình vào lòng vịnh kia, khám phá sự kỳ diệu lung linh của những kho báu trong lòng biển. Dulichgo

Nếu bạn thoả sức vật lộn với sóng xanh trong lòng vịnh Vĩnh Hy, và cơn đói ập đến thì chớ lo! Món bánh tráng mắm ruốc của người bán rong nơi đây có khi cũng làm cho bạn thấy… ngon hơn mầm đá trong truyện trạng Quỳnh nhiều! Hương vị biển khơi ở Vĩnh Hy có khi đơn giản và gần gũi như thế.

Theo Ngoisao, SGTT
Du lịch, GO!

Thứ Ba, 24 tháng 3, 2015

2 con sông lớn nhất Phú Quốc

Nếu bạn có dịp đi chơi Phú Quốc thì đừng quên ghé thăm 2 con sông lớn và tiêu biểu nhất của Phú Quốc để cảm nhận được vẻ đẹp cũng như sự yên bình của những dòng sông, con rạch tuyệt vời trên đảo ngọc Phú Quốc.

Sông Dương Đông

Dương Đông là con sông lớn nhất của đảo Phú Quốc, bắt nguồn từ suối Đá Ngọn trên núi Ông Thầy (thuộc dãy Hàm Ninh) từ phía Đông chảy quanh co khoảng 10km đổ ra phía Tây tại Cửa Dương bên cạnh Dinh Cậu. Phía cửa sông có một cồn cát khá lớn án ngữ. Nhìn từ phía bờ Dinh Cậu, cồn cát như một dải lụa trắng ngăn cách lòng sông và đại dương xanh thẳm. Mùa biển êm cát ở đây trắng mịn, có những đêm trăng chiếu xuống cát lấp lánh như những hạt pha lê.

< Cửa sông Dương Đông nhìn từ trên không.

Đoạn hạ lưu sông Dương Đông đi qua là thị trấn cùng tồn tại với dòng sông này. Đây là thị trấn lâu đời và sầm uất nhất đảo Phú Quốc. Cũng giống như bao thị trấn ở đất liền, khu họp chợ của thị trấn nằm cạnh bờ sông.

Vị trí này rất thuận tiện cho việc trao đổi, buôn bán hàng hóa trong hoàn cảnh giao thông thủy là giải pháp gần như duy nhất để lưu thông hàng hóa hai chiều với đất liền. Chỉ ngoại trừ thời gian về đêm, suốt ngày là cảnh tấp nập trên bến, dưới thuyền, buôn bán đủ loại thủy sản. Dulichgo

< Từ Dinh Cậu nhìn qua chợ Dương Đông.

Ở chợ Dương Đông, người ta có thể mua được rất nhiều loại thủy sản vừa được đánh bắt từ biển về còn tươi rói. Nhiều du khách đi tour Phú Quốc thường đến đây mua hải sản về làm quà cho người thân trong chuyến du lịch của mình.

Nếu nhìn từ máy bay bạn sẽ thấy một dải lụa xanh vắt vẻo trong từng ngóc ngách. Đó là điểm nhấn tuyệt vời cho hòn đảo xanh tươi và xinh đẹp này.
Ngày nay, Sông Dương Đông là một điểm du lịch Phú Quốc rất hấp dẫn du khách đến đảo ngọc du lịch.

Sông Cửa Cạn

Cửa Cạn là tên một con sông thơ mộng trên đảo Phú Quốc. Sông bắt nguồn trên dãy núi Hàm Ninh, chảy theo hướng Tây Tây Nam, qua cánh rừng Cấm và đồng Cây Sao, đồng Bà, rồi đổ ra vịnh Thái Lan tại xã Cửa Cạn, huyện Phú Quốc, tỉnh Kiên Giang, chiều dài tổng cộng 15 km.

Sông Cửa Cạn tuy không dài và rộng nhưng cảnh quan hai bên bờ rất đẹp. Hai bên bờ sông, thấp thoáng vài mái nhà ngói đỏ au ẩn hiện dưới vòm cây xanh nghiêng nghiêng rủ bóng. Vào mùa tràm nở lượng khách đi tour Phú Quốc đến đây đông nhất bởi trên dòng sông lấp lánh xác hoa, hương thơm nhè nhẹ. Dulichgo

Ngược dòng sông về phía thượng nguồn, du khách sẽ bắt gặp những dòng nước uốn lượn quanh co, khúc khuỷu, khi khuất một nửa, khi thấy trọn dòng. Men theo dòng sông ra biển, có một bãi cát dài nhô ra chắn ngang quá nửa cửa sông, chỉ vừa đủ chỗ cho một con thuyền nhỏ lách qua.

Mùa nồm, sóng biển đem cát lấp cửa sông, do đó mà có tên Cửa Cạn. Ghe muốn vào sông phải hợp năm bảy chiếc đợi sẵn trước cửa. Khi triều xuống người ta đem cuốc, leng đào một lối thoát nước xuyên qua lưỡi cát.

< Đến mùa gió Nam, cửa sông thường bị cát lấp hẳn và cũng vì thế mà gọi là Cửa Cạn.

Nhờ đó, nước sông đổ ra biển làm cho luồng nước rộng hơn rồi ghe tàu mới có thể vào được. Khoảng một tuần sau, vài đám giông lại làm cho cửa sông lấp lại như cũ. Đối diện ở phía Nam là một bãi cát dài 1.000 m, rồi một mũi đá nhô ra gọi là mũi Gành Lớn, phía Nam của mũi là bãi biển Dương Đông. Dulichgo

Du khách đi du lịch Phú Quốc sẽ ngạc nhiên khi tiến sâu vào khu sinh cảnh này. Hiện ra trước mắt bạn là một số loài phong lan sinh sống trên thân cây đước. Có thể đếm được ít nhất là 4 loài phong lan ở đây. Sự phát hiện này vô cùng thú vị, vì từ trước tới nay chưa ai thấy phong lan sống trong loại hình rừng ngập mặn.

< Doi cát ở cửa sông.

Dưới sông, có nhiều cỏ biển sinh sống. Một trong những loài sinh vật phổ biến nhất ở các dòng sông Phú Quốc là ốc len. Sau khi những con ốc này chết đi, vỏ của chúng cũng chưa phải là đồ bỏ đi. Những cái vỏ ốc này trở thành ngôi nhà chắc chắn của một loài giáp xác (người ta gọi là "ốc mượn hồn "). Ngoài 2 con sông lớn, ở Phú Quốc cũng có nhiều con rạch và suối nhỏ và ngắn hơn sông.

Đến Phú Quốc bạn có thể cảm nhận được nhiều điểm du lịch vô cùng hấp dẫn, nếu chưa đến Phú Quốc thì bạn nên chuẩn bị cho mình một kế hoạch ngay hôm nay để trải nghiệm đến vùng đất du lịch đầy hấp dẫn này.

Du lịch, GO! tổng hợp

Bánh dừa Giồng Luông - Bến Tre

Ngày nay, khi các loại bánh khác đang "lên ngôi", những loại bánh dân gian dần mai một, tuy nhiên chiếc bánh dừa vẫn đem lại cảm giác nhẹ nhàng, tao nhã từ trong hương vị đến tên gọi của nó. Bến Tre vùng đất ba dãy cù lao, với sông nước hữu tình, miệt vườn trù phú cây trái bốn mùa cho quả ngọt, một vùng đất với nhiều “hào sản” thấm đậm tình người tình đất phương Nam được mệnh danh là quê hương xứ dừa.

Để rồi cũng từ đó, người khách phương xa ghé thăm không chỉ biết đến xứ dừa với loại nước dừa ngọt ngào, các sản phẩm mỹ nghệ độc đáo được tạo ra từ cây dừa mà biết đến một loại bánh mang đậm nghĩa tình quê hương xứ sở “bánh dừa Giồng Luông” - món quà của những người mẹ đi chợ mua về đón tay trong kí ức tuổi thơ của bao đứa trẻ nơi đây.

Giồng Luông thuộc xã Đại Điền, huyện Thạnh Phú, tỉnh Bến Tre cách thị trấn Thạnh Phú 12 km về hướng Tây Bắc, cách thành phố Bến Tre gần 40 km về hướng Đông Nam. Đại Điền không chỉ nổi tiếng với những chiến công oanh liệt của quân và dân huyện Thạnh Phú nói chung, Đại Điền nói riêng trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, mà nơi đây còn là nơi xuất quân của tiểu đoàn 307 anh hùng; nhà cổ Hương Liêm một công trình kiến trúc nghệ thuật độc đáo được Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch công nhận là di tích kiến trúc nghệ thuật cấp quốc gia vào 14/4/2011; mà Đại Điền còn nổi tiếng với chiếc bánh mang đậm hương vị quê nhà “Bánh dừa Giồng Luông”. Dulichgo

Theo các bậc cao niên trong vùng, nghề làm bánh dừa ở Giồng Luông ra đời cách nay trên trăm năm, lúc đầu chỉ một số hộ gia đình làm bánh chủ yếu là để ăn trong những ngày lễ tết, hoặc để biếu người thân, bạn bè cho nên việc làm bánh chỉ mang tính “nữ công gia chánh” trong gia đình. Do đó, khi làm bánh, người dân chú trọng cả chất lượng cũng như hình thức của bánh, nên bánh không chỉ ngon, mà còn đẹp, bánh có thể để năm ba ngày, không bị ôi thiu, ăn vẫn còn ngon vẫn không mất đi cái hương vị độc đáo vốn có của nó. Qua thời gian, nghề dạy nghề, người dạy người, bánh dừa Giồng Luông đã được bảo tồn phát triển và được nhiều du khách biết đến, đã trở thành một trong những sản phẩm nổi tiếng của tỉnh Bến Tre.

Muốn tạo nên một chiếc bánh dừa ngon thì khâu quan trọng là chọn các nguyên vật liệu cần thiết, nếp được chọn để làm bánh phải là nếp sáp, dẻo và thơm. Ngâm từ bốn đến năm tiếng, người thợ mới bắt đầu gút nếp, vo nhiều lần để loại bỏ các tạp chất, nếu không bánh sẽ mau thiu. Nếp ấy được cho vào thúng, đặt nơi thoáng gió để cho thật ráo. Bánh này thì không thể thiếu nước cốt dừa, mà dừa chọn phải là dừa khô, đủ độ béo được bào mõng ra và trộn chung vào nếp, thêm ít muối và đường rồi người thợ trộn đều tay. Bánh dừa thì đa dạng với nhiều loại bánh khác nhau như: bánh dừa đậu xanh, bánh dừa chuối, bánh dừa nước tro, bánh dừa đậu đen,....

Nếu bánh tét gói bằng lá chuối thì bánh dừa lại được gói bằng lá dừa, cái tên bánh dừa cũng từ đó mà ra. Lá dừa còn non tơ và thơm mùi lá mới quyết định cả hương vị của của bánh dừa, nếu gói bằng thứ lá khác thì chẳng bao giờ có được mùi hương thơm đặc trưng của bánh dừa. Sau đó, người thợ phải quấn từng lá nồng theo đường êlip, tạo thành chiếc nồng gói bánh. Nghe thì dễ nhưng có mấy ai làm được nồng bởi chỉ người khéo tay và có thâm niên thì xoay nồng mới khéo, đều và đẹp. Kế đến là nếp được cho từ từ vào nồng, ép chặt, tùy loại nhân mà người ta thêm chuối, đậu xanh, đậu đen vào. Nếp được cho vào vừa đầy và buộc chặt bằng dây lạt hoặc gân lá. Sau đó, bánh được cột thành chùm và đem hấp, lửa hấp bánh phải đều không được quá lớn hoặc quá nhỏ, nước hấp bánh nhớ bỏ vào một ít phèn chua để màu bánh được tươi và đẹp. Dulichgo

Chiếc bánh ngon và giữ được lâu cũng là một bí quyết của người thợ làm bánh; bánh muốn ngon, phải ăn khi bánh vừa nguội khi được lấy từ lò hấp ra mới cảm nhận hết hương vị vốn có của nó. Khi ấy, nếp mới đủ chắc, dẻo quẹo, hạt đậu đủ bùi, chuối đủ chín, ăn vào có mùi nước cốt dừa thơm béo đến ngất ngây. Bánh dừa được bán mọi nơi, bánh được bỏ đi nhiều địa phương khác trong tỉnh, nhưng khi có dịp đến với Đại Điền, huyện Thạnh Phú, mua bánh và thưởng thức ngay tại lò thì du khách mới cảm nhận được được hết cái hương vị quê hương thật sự chứa đựng trong từng chiếc bánh mộc mạc làng quê này, vị thơm ngọt của bánh hay vị ngọt ấm tình người dân xứ sở, chắc lòng và ấm áp hương quê.

Ngày nay, chiếc bánh dừa Giồng Luông cũng “vượt biên” theo bước chân người. Sinh viên đi học, người ra ngoại tỉnh làm thêm, đi thăm cô dì chú bác, ai nấy đều xếp trong hành lý của mình chục bánh dừa làm quà. Hiện nay, bánh dừa Giồng Luông trở thành sản phẩm hàng hóa đa dạng về chất lượng, theo những chuyến đò, chuyến xe miền Tây đi đến tận thành phố Hồ Chí Minh, các tỉnh lân cận như Trà Vinh, Sóc Trăng, Bạc Liêu, Cà Mau,... Bánh được sản xuất thường nhật tại nhiều hộ ở Giồng Luông, mang đậm nghĩa tình quê hương xứ sở với cái tên gọi thân thương “Bánh dừa Giồng Luông”.

Dẻo thơm cái bánh lá dừa... 

Theo Việt Văn (SVHTTDL Bến Tre)
Du lịch, GO!

Mộc mạc chợ phiên Án Lại

Chợ Án Lại tọa lạc tại xã Nguyễn Huệ, huyện Hòa An, tỉnh Cao Bằng. Chợ không chỉ là nơi mua bán hàng tuần mà còn là điểm hẹn để gặp gỡ và trò chuyện của đồng bào dân tộc.

Chợ Án Lại được tổ chức vào các ngày mùng 3, 8, 13, 18, 23 và 28 âm lịch hằng tháng. Như nhiều chợ vùng cao ở các địa phương khác trong tỉnh, do 5 ngày mới có một phiên nên vào ngày có phiên chợ: nhân dân đến chợ rất đông.

Bà con ngụ ở các xã: Đức Xuân, Trương Lương (Hòa An), Phúc Sen, Quốc Dân (Quảng Uyên) và một số xã ở Hà Quảng, Bảo Lạc cũng về đây mua bán.

Những phiên giáp Tết Nguyên đán, chợ thu hút một lượng người và hàng hóa lớn hơn nhiều so với các phiên khác trong năm. Dulichgo

Nét đặc trưng nhất ở chợ Án Lại chính là các sản vật địa phương được nhân dân mang đến chợ để trao đổi, bày bán, như: rau, củ, gà, lợn, lá dong, gạo nếp… do chính gia đình trồng, chăm sóc. Đặc biệt, còn có nhiều sản phẩm nổi tiếng cả vùng, như: dao ở Phúc Sen, hương ở Phja Thắp, miến dong ở Nguyễn Huệ…

Khi mua nông cụ phục vụ sản xuất để biết thép có tốt hay không người dân lấy lưỡi của một dao gọt vào sống lưu của một con dao khác. Phần lưỡi thép đã được rèn sẽ cắt được phần gáp dao chưa tôi. Dao quắm rất hữu dụng khi bà con đi làm nương, đi rừng hoặc để chẻ tre...

Ở Án Lại bán rất nhiều mía vì đây là giống cây dễ trồng ở Cao Bằng, bên cạnh đó mía không thể thiếu bên bàn thờ tổ tiên ngày giỗ, hay lễ Tết. Lợn quay là một món đặc sản được chế biến và bán ngay tại chợ.

Dù 5 ngày mới họp có một phiên nhưng tại chợ Án Lại nói riêng và các chợ phiên vùng cao trong tỉnh nói chung không xô bồ, chen lấn. Người bán hàng không nói thách, thuận mua, vừa bán. Dulichgo

Và dù mua được hay không, người bán, người mua đều rất vui vẻ, nhẹ nhàng. Du khách đến đây sẽ cảm nhận được sự mộc mạc, đơn sơ của đồng bào dân tộc từ những món hàng đem ra chợ như chiếc bánh, hoa quả hay rau củ... cho đến cách buôn bán, giao lưu hòa nhã.

Đến phiên chợ Án Lại những ngày này, ngoài những người tham gia mua bán, phục vụ nhu cầu mua sắm thì nhiều người đến với chợ như một thói quen, để gặp gỡ, trò chuyện với bạn bè. Đây là nét văn hóa đẹp, đặc trưng của đồng bào các dân tộc trong tỉnh. Bởi với họ, đến chợ, ngoài việc trao đổi hàng hóa, đây còn là nơi trao đổi thông tin, giao lưu tình cảm.

Du lịch, GO! tổng hợp từ nhiều nguồn

Thứ Hai, 23 tháng 3, 2015

Lên núi Bà Đen bằng đường Ma Thiên Lãnh

Núi Bà Đen là địa danh rất quen thuộc với những người thích leo núi nhưng leo bằng đường Ma Thiên Lãnh chỉ dành cho những ai có thể lực thực sự tốt. Đối với người dân miền Nam, đặc biệt là ở thành phố Hồ Chí Minh thì núi Bà Đen là điểm đến du lịch khá quen thuộc. Núi Bà Đen với độ cao 986m, được mệnh danh là nóc nhà Nam Bộ, là biểu tượng cho mảnh đất và con người Tây Ninh. Đến đây, ngoài việc viếng quần thể Chùa Bà thì bạn cũng có thể rèn luyện thể lực với bộ môn leo núi cuối tuần.
Tuy nhiên, thông thường thì người ta chọn leo theo đường chùa Bà hoặc đường cột điện, còn chinh phục Núi Bà theo cung đường đi qua thung lũng Ma Thiên Lãnh chỉ dành cho những ai yêu thích khám phá và có thể lực thực sự tốt. Vì để chinh phục được Ma Thiên Lãnh, bạn sẽ mất từ 6-8 tiếng để leo tới đỉnh núi Bà Đen đối với những người có thể lực tốt, 12-14 tiếng đối với những người có thể lực kém. Nhưng Ma Thiên Lãnh vẫn có sức hút dữ dội đối với những bạn trẻ thích thử thách, thích chinh phục bản thân.

Lịch trình tối ưu để chinh phục Ma Thiên Lãnh?

< Đường vào Ma Thiên Lãnh.

Có thể leo núi vào bất kỳ thời gian nào trong năm, nhưng lưu ý là không đi vào những ngày mưa vì hầu hết hành trình là leo trên đá, nếu trời mưa dễ trơn trượt xảy ra tai nạn.

Núi Bà Đen cách Sài Gòn không xa, chỉ chừng 100 km, mất hơn 2 giờ chạy xe máy. Bạn có thể chọn cách xuất phát sớm từ Sài Gòn rồi khẩn trương leo để tránh trường hợp chưa tới được đỉnh khi trời sập tối. Hoặc cũng có thể chọn cách chạy xe lên Tây Ninh vào đêm hôm trước, nghỉ ngơi tại các khách sạn ở thành phố Tây Ninh rồi sáng hôm sau bắt đầu leo sớm thì sẽ tỉnh táo và khỏe khoắn hơn. Dulichgo

Đối với những bạn có sức khỏe cực tốt thì mới có thể leo lên đỉnh và xuống trong ngày (xuống bằng đường chùa Bà hoặc đường cột điện). Còn đa số vẫn chọn giải pháp cắm trại một đêm trên đỉnh rồi sáng ngày hôm sau mới xuống.

Chuẩn bị những gì?

Để chuẩn bị cho một chuyến trekking dài như vậy trong rừng, không có nhà dân, không có hàng quán, bắt buộc bạn phải trang bị đầy đủ những vật dụng, đồ ăn thức uống cần thiết cho cuộc hành trình.

< Một tracklog leo núi Bà Đen của một thành viên phượt.

1. Nước uống: tối thiểu là 2 lít đối với nữ và 3 lít đối với nam, tùy sức uống của mỗi người. Có nhiều bạn mang 5 lít nước vẫn không đủ vì trên đường đi mất nước rất nhiều.

2. Bao tay hạt nhựa, mua ở các cửa hàng bảo hộ lao động, giá 10-15k/ đôi.

3. Giày: phải là loại giày leo núi hoặc giày bộ đội để có gai bám đá vì leo trên đá rất dễ trơn trượt. Dulichgo

< Đỉnh núi Bà Đen tít trên kia. Theo đường chim bay không quá xa nhưng theo đường rừng thì cả một vấn đề lớn.

4. Thức ăn: bạn phải tự chuẩn bị đồ ăn mang theo cho suốt cuộc hành trình. Sau khi ăn sáng dưới chân núi thì bạn cần phải mang theo bữa trưa, bữa tối và bữa sáng ngày hôm sau trên đỉnh. Bữa trưa thường mang theo những món gọn nhẹ như xúc xích, chà bông, bánh mì sandwith, bánh bao, xôi...

Buổi tối trên đỉnh thì thường các đoàn chuẩn bị đồ ăn để cắm trại, giao lưu, các bạn nên chọn các món nướng ướp sẵn để làm tiệc BBQ quây quần bên bếp lửa ấm cúng. Đó chắc chắn là một trải nghiệm rất thú vị.
Bữa sáng ngày hôm sau thì thường là mì gói, vừa ấm bụng lại vừa gọn nhẹ.

< Men theo những con đường trải đầy núi đá và cây dây leo um tùm, người dẫn đường vung dao sắc bén mở lối cho thành viên trong đoàn.

5. Mang theo lều và áo lạnh vì đêm ngủ trên đỉnh rất lạnh. Có thể mang thêm túi ngủ.

6. Thuốc chống muỗi, đèn pin cá nhân, áo mưa. Dulichgo

7. Nếu bạn không có người dẫn đường (porter) thì tuyệt đối phải có GPS để tránh bị lạc trong rừng.

Ngoài ra khuyến khích các bạn mang theo các loại nước bổ sung khoáng chất, đường gluco để bù lại năng lượng cho cơ thể.

< Khách sẽ phải trèo qua những khe đá, vách đá to, bên dưới là hang sâu, tối, ẩm thấp. Không ai biết bên dưới đó có gì, và cũng không ai kể cho nhau nghe về những câu chuyện ma quái, kỳ bí nơi Ma Thiên Lãnh. Người chinh phục đơn giản là làm công việc chinh phục.


Liên hệ người địa phương dẫn đường

Đường đi Ma Thiên Lãnh rất dễ lạc vì hầu như không có đường mòn. Theo kinh nghiệm của những người trekking thường xuyên thì dù leo Ma Thiên Lãnh vài lần vẫn có khả năng lạc đường như thường. Đối với những bạn đi lần đầu chắc chắn cần phải có porter (người dẫn đường).

Các bạn có thể liên hệ anh Bé, là người địa phương, ở gần chân núi để dẫn đường. Anh đã dẫn rất nhiều đoàn leo Ma Thiên Lãnh, giới phượt lên núi Bà hầu như đều biết anh. Hiện nay anh lấy tiền công dẫn đường là 70k/ người. Anh rất nhiệt tình giúp đỡ mọi người trên đường đi, thậm chí có nhiều bạn đi không nổi thì anh mang balo giúp cho luôn.

< Có những đoạn đường thông thoáng, nhưng cũng có những khúc cây cối um tùm, đan xen vào nhau chằng chịt, bạn không còn cách nào khác ngoài tự phát đường để đi. Ở Ma Thiên Lãnh không có đường mòn.

Lên đỉnh núi, thường thì không có nước uống nhưng bạn có thể nhờ anh Bé xin một ít nước từ trạm gác trên đỉnh của các chú bộ đội. Nếu bạn muốn thử thách bản thân bằng việc không cần người dẫn đường thì ngoài GPS chuyên dụng, bạn cần phải xin track log của những người đi trước và xin số điện thoại của anh Bé để phòng hờ, nhớ sạc điện thoại trước khi leo, đề phòng trường hợp bị lạc còn gọi ứng cứu.
Bạn cũng cần phải mang theo giấy tờ tùy thân vì nếu không đi cùng porter, bạn sẽ được các anh bộ đội ra hỏi thăm, kiểm tra giấy tờ.

< Người dẫn đường phải tự định vị phương hướng, một phần dựa vào kinh nghiệm, thói quen. Một phần dựa vào những ký hiệu mà người đi trước để lại trên những thân cây. Ở Ma Thiên Lãnh, không khó để bắt gặp một thân cây đầy vết dấu.


Hành trình chinh phục

Đến chân núi bà Đen, hỏi đường người dân địa phương đường dẫn vào Ma Thiên Lãnh, gửi xe ở nhà cô Sáu dưới chân núi, đây cũng chính là điểm hẹn gặp porter. Dulichgo

Theo chân porter, bạn sẽ cảm thấy được độ khó của Ma Thiên Lãnh ngay từ con dốc đầu tiên. Những con dốc cao nối tiếp nhau, bạn phải trèo qua những tảng đá to, sau lưng là balo nặng trĩu, có những đoạn không thể tự mình leo lên được mà phải có sự giúp đỡ từ đồng đội và porter.

< Đá tảng xếp cạnh nhau, chồng lên nhau tạo thành đường đi và cũng tạo thành những hang động sâu tới vài mét. Người dân bản địa nói rằng những hang động này là nơi ưa thích của loài "rắn khè". Người dẫn đường luôn mang trong tay con dao đi rừng, vừa để mở lối đi, vừa làm dấu ra hiệu cho các loài bò sát biết đường tránh. Còn những người khám phá sẽ rất thích thú khi ngang đường gặp một nhánh lan rừng. Những bông lan trắng, hồng, tim tím xuất hiện nhiều trên đường đi. Thảm thực vật ở đây khá đa dạng, đựa chia theo từng độ cao khác nhau.

Lời khuyên mà nếu bạn hoặc những người bạn đồng hành của bạn đuối sức ngay từ vài trăm mét đầu tiên thì nên bỏ cuộc và quay lại còn kịp, càng dấn vào sâu độ khó càng tăng dần, và nếu kiệt sức giữa rừng thì lại khó có thể quay lại. Nên lượng sức mình trước khi chinh phục Ma Thiên Lãnh.

< Lên đến lưng chừng núi, hiếm hoi mới gặp một đoạn quang cảnh thoáng đãng, đứng ở đây có thể phóng tầm mắt thật xa.

Tuy nhiên, sau khi chinh phục được bản thân, vượt qua những giới hạn để lên đỉnh Bà Đen ngắm nhìn những cánh đồng bát ngát, những con phố dài của thành phố Tây Ninh, xa xa là hồ Dầu Tiếng thơ mộng, bạn sẽ thấy công cuộc đó hoàn toàn xứng đáng.

Nhóm bếp lửa, những người bạn đồng hành quây quần bên nhau nâng chén rượu ấm, ngủ trong lều cuộn mình trong chiếc áo lạnh, trải nghiệm đêm ở độ cao 986m… Tất cả sẽ là những kỉ niệm khó quên đối với những ai từng chinh phục Ma Thiên Lãnh.

< Đoạn đường tuy không dài như chinh phục đỉnh Fansipan, nhưng để leo lên đến đỉnh núi Bà Đen, cao 986 mét, theo cung đường Ma Thiên Lãnh cũng không hề dễ dàng. Phải mất từ 6 đến 8 giờ đồng hồ: nhảy, bám, leo trèo, luồn, lách… mới tới được tảng đá, nơi những nhóm khám phá trước đề tên "Đích đến".

Sáng hôm sau, bạn có thể xuống núi theo đường chùa Bà hoặc đường cột điện. Nếu đi đường chùa Bà và nếu còn sức, bạn có thể ghé tham quan quần thể chùa Bà một vòng trước khi xuống núi. Nếu quá mệt, từ chùa Bà bạn cũng có thể xuống chân núi bằng cáp treo hoặc máng trượt với giá khoảng 80k/người.

< Thành quả của cả hành trình là được ngắm bình minh trên đỉnh núi cao nhất Đông Nam Bộ và đây sẽ là trải nghiệm khó quên với bất kỳ ai.

Xuống đến chân núi, lấy xe máy từ chỗ cô Sáu xong, bạn có thể tìm chỗ ăn trưa trong thị xã hoặc chỗ nào tiện trên đường về, nghỉ ngơi lấy sức trước khi về lại thành phố. Thuận đường thì cũng nên ghé mua bánh tráng và muối Tây Ninh về làm quà cho bạn bè, người thân. Dulichgo

Đây là một chuyến đi ngắn nhưng đường đi khó, là dịp để bạn rèn luyện thể lực và hòa vào tinh thần đồng đội trên đường đi. Còn chờ gì nữa, nếu bạn còn trẻ và không ngại thử thách, hãy bỏ túi những hướng dẫn trên đây, cuối tuần vác balo lên Tây Ninh một chuyến nào. Chắc hẳn đó sẽ là một chuyến đi đáng nhớ với nhiều kỷ niệm đẹp.

Tổng hợp từ Mytour, Vnexpress
Du lịch, GO!